Ngôi làng được mệnh danh có “phụ nữ cổ dài”: Người dân muốn bỏ đi nơi khác cũng không được

Nằm nép mình ở vùng núi tây bắc Thái Lan, Huai Sua Tao – ngôi làng  là nơi sinh sống của hàng chục “phụ nữ cổ dài”. Họ đeo những chiếc vòng bằng đồng, cuộn thành nhiều vòng để làm thon dài cổ.

Nằm ở tỉnh Mae Hong Son của Thái Lan, những phụ nữ này trở thành đối tượng thu hút khách du lịch lớn nhất cho địa phương.

Những người phụ nữ và gia đình họ không phải công dân Thái Lan mà là người từ Myanmar sang. Ở quê nhà, họ là thành viên của nhóm dân tộc thiểu số Kayah và phải bỏ sang Thái Lan để thoát khỏi nghèo đói.

Những chiếc vòng cổ là một truyền thống ở quê nhà. Sang đến Thái Lan, nó trở thành đối tượng hút khách du lịch.

“Làng cổ dài” được xây dựng cách đây 27 năm trên một khu đất dốc. Ban đầu, đây là nơi sinh sống của một số gia đình người Kayah chuyển tới. Khi tiết kiệm đủ tiền, họ xây nhà, mở rộng thôn xóm và hình thành một cộng đồng như ngày nay.

Khi du khách tới làng, những phụ nữ sẽ ngồi dệt vải, chơi đàn guitar và đứng sau các quầy hàng dọc con đường đá, hy vọng có ai đó sẽ mua những món đồ thủ công mỹ nghệ được bày bán.

Khách du lịch hầu hết là người Thái Lan sẽ đi lướt qua, chụp ảnh hoặc selfie với những phụ nữ cổ dài, mua các sản phẩm lưu niệm. Người Thái Lan đến đây được vào cửa miễn phí nhưng khách nước ngoài phải trả 250 baht (hơn 160.000 đồng) để vào làng. Số tiền này dùng để trả lương cho những phụ nữ nơi đây (khoảng 1.500 baht/tháng).

Hoạt động du lịch tại “làng cổ dài” đã giúp người dân ở đây có công ăn việc làm nhưng hình thức du lịch này lại nhận về sự bàn tán của các nhà quan sát bên ngoài.

Ma Ja, một trong những phụ nữ cổ dài theo gia đình chuyển đến Thái Lan năm cô 11 tuổi. Đối với cô, những du khách này không chỉ là nguồn thu nhập duy nhất mà còn là nguồn sinh lợi độc nhất cho phép những người phụ nữ kiếm được gấp 10 lần chồng mình vào mùa du lịch cao điểm.

“Lúc đầu, tôi không hiểu tại sao họ phải để khách du lịch vào và thăm chúng tôi, sau này tôi mới hiểu lý do. Đó là bởi chúng tôi có một nền văn hóa khác mà mọi người bên ngoài muốn biết.

Khi khách du lịch đến, họ tạo công ăn việc làm cho chúng tôi. Chúng tôi có thu nhập từ việc bán đồ lưu niệm. Việc này trở thành nguồn thu nhập chính bởi chúng tôi không có bất cứ khoản thu nhập nào khác. Nếu không có khách du lịch đến, chúng tôi không biết phải làm thế nào”, chị Ma Ja nói.

Chị Ma Pang, một bà mẹ 2 con 34 tuổi, chia sẻ: “Tôi không được đi học. khi đến đây, tôi bắt đầu bán đồ lưu niệm. Tôi đeo vòng cổ từ năm 9 tuổi vì đó là một phần văn hóa của chúng tôi. Với tôi, ở đây tôi cảm thấy hạnh phúc, dù không được đến trường nhưng tôi có thể giúp mẹ kiếm sống”.

Dù an toàn hơn nhưng cuộc sống ở Thái Lan đối với những người di cư Huai Sua Tao vẫn khó khăn. Ngôi làng kém phát triển, nguồn điện nhỏ giọt chỉ đủ để sạc điện thoại hoặc cung cấp năng lượng cho một chiếc tivi cũ trong những ngôi nhà gỗ chật chội.

Đó là một phần trải nghiệm mà các du khách muốn có được khi tới đây. “Khách du lịch sẽ không muốn đến thăm nếu ngôi làng được phát triển”, Boonrat Santisuk, người làm việc ở cổng thu phí vào làng cho biết.